Kể lại nội dung bài Bài ca nhà tranh bị gió thu phá của Đỗ Phủ bằng bài văn xuôi biểu cảm

Đánh giá bài viết

Đề bài: Kể lại nội dung bài Bài ca nhà tranh bị gió thu phá của Đỗ Phủ bằng bài văn xuôi biểu cảm

Loading...

Gần như suốt cả cuộc đời mình, Đỗ Phủ sống trong cảnh khổ đau, bệnh tật. Không được nhà vua tín nhiệm, rồi đến họa An Lộc Sơn; Ông phải từ quan ở tuổi 47 – cái tuổi mà sức lực vẫn còn dồi dào để phục vụ xã tắc. Một năm sau đó dưới sự giúp đỡ của bạn bè và người thân, gia đình Đỗ Phủ đã có được một căn nhà tranh bên cạnh khe Cán Hoa ở phía Tây thành đô. Nhưng tưởng tạm yên ổn trong cái thời hoạn lạc ấy, vậy mà…

Vào độ giữa thu – tháng tám – trời bắt đầu chuyển lạnh. Chiều hôm đó một cơn gió mạnh ập tới bất ngờ, gào thét dữ dội, giật tung mái của căn nhà tranh mới dựng. Quái ác hơn, nó cuốn đi mỗi nơi một mảnh. Sức gió mạnh đến nỗi, những tấm tranh bị hất qua sông sang tận bờ bên kia. Tứ phía đều là tranh cả. Có mảnh ở mãi tít ngọn cây cao nơi rừng xa, có mảnh sa xuống dưới mương. Nhà thì tốc mái, tranh thì bay khắp nơi. Thật là thảm cảnh cho ông già đau ốm bệnh tật Đỗ Phủ! Để có cái lợp lại mái nhà, ông đành lê thân già, chống gậy thu gom tranh. Ai dè, lũ trẻ con bên thôn nam vô tình, coi thường Đỗ Phủ già yếu chẳng còn sức lực xông đến cướp tranh ngay trước mặt ông. Trước tình thế bất ngờ ấy, Đỗ Phủ chỉ biết gào đến nỗi khô miệng cháy trong vô vọng. Tiếng kêu yếu ớt ấy chẳng những bị gió thét lấn át mà còn bị đói nghèo khó khăn nhấn chìm. Thói đời đen bạc, khổ đau khôn cùng khiến cho tình người mai một. Cảnh tượng ông lão tiều tụy phải đi nhặt tranh làm cảm động lòng biết bao người đọc nhưng chẳng mảy may tác động tới đám trẻ kia. Mặc dù phải ấm ức quay về tay không nhưng có lẽ Đỗ Phủ chẳng hề giận chúng. Ông xót xa, đau đớn cho thân mình và cho cà lũ trẻ đói rét.

Khi gịó thôi thét gào thì cũng là lúc màn đêm ập tới. Mây đen kéo tới ầm ầm, trời mù mịt nặng nề chuẩn bị ập xuống trận mưa. Và một trận mưa nặng hạt trút xuống mãi không dứt. Căn nhà tranh của gia đình Đỗ Phú bị tốc mái từ hồi chiều giờ trống trải khác nào ngoài trời rét mướt lại thêm trận mưa khiến nhà dột tứ tung chẳng biết tránh vào chỗ nào. Chiếc chăn vải mỏng manh, cũ sờn vì năm tháng lạnh chẳng khác gì đắp sắt. Đã vậy, đứa con ngủ không yên giấc lại đạp nát thêm. Cảnh ngộ mới thê thảm làm sao! Đỗ Phủ chẳng thể nào ngủ được. Đã từng làm quan ở triều đình, vậy mà ở địa vị một người chồng, một người cha, Đỗ Phủ không làm cho vợ con sung túc thì thôi, lại không lo nổi cho họ nơi ăn chốn ở tử tế. Ông nhìn đứa con chập chờn trong giấc ngủ, có cha mà cũng như không khác nào căn nhà không có nóc hiện thời một cách bất lực. Nhưng nỗi đau đớn xót xa ấy trở nên dằn vặt, day dứt muôn phần khi ông nghĩ tới vận mệnh đất nước. Từ ngày xảy ra sự biến An Lộc Sơn, Đỗ Phủ thường xuyên mất ngủ. Vận dân, vận nước lâm nguy mà triều đình thì mục nát tàn tệ. Lũ quan tham vô lại vẫn sống xa hoa sung sướng trên mồ hôi và xương máu của nhân dân. Trời lại càng không thương người. Nạn vỡ đê xảy ra liên tiếp gây nạn đói khủng khiếp kéo dài. Chứng kiến những cảnh thương tâm bất công như vậy, hỏi sao một người có tâm huyết như Đỗ Phủ không đau đớn ngậm ngùi cho được. Ông nằm đó mà chỉ mong cho trời mau sáng.

Bao nhiêu bất hạnh dồn cả vào một ngày tưởng như có thể quật con người không đứng dậy được. Thế mà Đỗ Phủ vẫn mơ ước: giá có được căn nhà rộng muôn ngàn gian có thể bất chấp mưa bão chứa kẻ sĩ khắp thiên ha. Dù cho đời này nát, thân này chết vì rét, ông chỉ cần căn nhà ấy hiện ra trước mặt. Bởi, tấm lòng ông trải cả chốn nhân gian. Măc dù ước mơ viển vông, mặc dù nhiệt huyết là lực bất tòng tâm nhưng điều đó làm sáng lên lòng vị tha cao cả vì nghĩa của Đỗ Phủ. Ước mơ ấy chẳng bao giờ có thể trở thành hiện thực. Song giây phút huy hoàng mà căn nhà chung của kẻ sĩ thiên hạ hiện ra trong tường tượng của Đỗ Phủ đã làm cho tâm hồn quằn quại vì khổ đau và bệnh tật của ông ấm lên đôi chút. Ngoài kia, mưa vẫn rơi…

Loading...