Hãy viết bài văn ngắn bày tỏ cảm xúc về kỉ vật của ông em để lại mà em yêu quý nhất.

Đánh giá bài viết

Đề bài: Hãy viết bài văn ngắn bày tỏ cảm xúc về kỉ vật của ông em để lại mà em yêu quý nhất.

Loading...

Nhà tôi có một khu vườn không rộng lắm nhưng thật đẹp.

Khu vườn này có lẽ đã tồn tại từ rất lâu. Khi tôi sinh ra nó đã có rồi. Cùng với sự lớn lên của mình, tôi đã chứng kiến những cây cam, cây chanh mà ông tôi trồng từ khi bố tôi còn nhỏ đơm hoa, kết trái. Lúc còn bé tí, tôi cứ thắc mắc không hiểu sao ông nội tôi có thể dành cả buổi để chăm sóc hoặc đơn giản chỉ để đi lại trong vườn. Bây giờ thì tôi đã hiểu: đi dạo trong vườn cũng đã trở thành một thói quen của ông tôi.

Những bông hoa toả hương thơm mát như đang nói chuyộn với nhau bằng mùi hương, gió mát. Màu đất như ngả từ màu cam sang màu nâu vậy. Tôi không hiểu tại sao mình lại có cảm giác thứ gì đó rất thân quen, rất gần gũi ở đây. Nó như gợi nhớ lại cho tôi cảnh người ông tháo vát đang cần cù tỉa tót từng cành cây, bắt từng con sâu để cho vườn lá xanh tốt. Vườn cây như luôn luôn mang đâu đó hình dáng người ông cần cù ngày nào.

Khung cảnh như lấp đầy khoảng trống trong lòng mà thay vào đó là những cảm xúc bồi hồi. Nó không chỉ làm tan biến những mệt nhọc nơi công sở mà còn làm cho con người ta sảng khoái. Có thể nói, nó như tiếp cho ta sức mạnh thần kì vậy.

Sự chăm chỉ của ông cũng được đền bù xứng đáng. Ông đã hoàn thành được ước nguyện là làm cho con cháu của mình thêm yêu thiên nhiên, tâm hồn thêm trong sáng và hoà nhập hơn với thiên nhiên.

Loading...