Hãy nhớ lại và kể ngày đầu tiên đi học

Đánh giá bài viết

Đề bài: Em hãy nhớ lại và kể ngày đầu tiên đi học

Loading...

Tôi nhớ rất rõ ngày mẹ đưa đến trường học lớp đầu tiên: Mẫu giáo. Lúc đó, tôi cứ đứng khép nép bên cạnh mẹ rồi giương đôi mắt thơ ngây của mình quan sát sân trường trong ngày khai giảng. Bao bạn bè bằng tuổi tôi và tất cả các anh chị đã học từ mấy năm trước đối với tôi đều là những người xa lạ. Tôi lúc đó như một chú nai con lạc vào sa mạc, nhìn cảnh vật xung quanh với cảm giác sợ hãi. Tiếng trống trường vang lên cũng khiến cho tôi hồi hộp. Tôi được mẹ đưa vào lớp học, cô giáo ân cần dắt tôi ngồi vào một cái ghế con nhỏ xíu. Tôi khép nép nhìn các bạn và cô giáo. Tôi chợt nghĩ: “Ai cũng lạ chắc không ai thương mình như ba mẹ ở nhà hết!”. Thế là tôi lại òa khóc. Tôi gọi mẹ, tôi gọi ba. Thấy tôi khóc, cô giáo dịu dàng đến dỗ dành tôi: “Con ngoan nào, ở đây học với cô và các bạn, ba mẹ về rồi, chút xíu tan trường thì mẹ sẽ đến rước con. Ngoan lên nào, bé cưng!”.

Giọng nói ngọt ngào của cô sao giống giọng nói của mẹ quá vậy? Cô giáo cũng có mái tóc dài đen mượt giống mẹ. Cô bận một chiếc áo màu hoa cà càng làm cho cô giống mẹ tôi hơn. Bắt gặp tôi đang nhìn cô, cô giáo quay lại mỉm cười thật tươi. Lúc đó, tôi bối rối và lúng túng như “kẻ trộm bị bắt quả tang”. Rồi tôi cũng mỉm cười với cô và bẽn lẽn se se chiếc khăn trước ngực để che giấu sự ngượng nghịu của mình.

Rồi cô dạy cho cả lớp cùng hát: “Mẹ của em ở trường/Là cô giáo mến thương…” Tôi không hiểu lời bài hát có ý nghĩa gì, nhưng nhìn cái lục lạc rung rinh trên tay cô giáo, tôi cố hát thật lớn và thật hay. Tập cho chúng tôi thuộc bài xong, cô giáo lại gọi từng bé, từng bé một để hát cho lớp nghe. Đến lượt tôi, cô giáo gọi: “Bé Ngọc Hà nè, bé hát cho cô và các bạn nghe nào!” Tôi mải nhìn bạn vừa hát xong nên không nghe lời cô gọi. Đến khi biết cô gọi mình tôi càng tỏ ra lúng túng hơn (lúc đó tôi không biết là cô gọi mình để làm gì nữa). Đến khi cô nhắc lại thì tôi mới biết là “Cô gọi mình hát”. Tôi cũng muốn hát như các bạn lắm chứ, nhưng khi nhìn cô, tự dưng tôi lại run… Cô giáo dịu dàng đến bên tôi và nói: “Bé ngoan nào! Bé hát cho cô và các bạn nghe nha!”. Nghe giọng thủ thỉ của cô, tôi cứ ngỡ là mẹ tôi đang ở bên cạnh nên tôi không còn run nữa. Tôi liền cất tiếng hát véo von trước sự thán phục của các bạn và đôi mắt sáng lên niềm vui sướng của cô giáo. Suốt buổi học đó, tôi được cô giáo khen và bạn bè cứ thưởng cho tôi những tràng pháo tay liên tục.

Đến giờ tan học, vừa ra khỏi cổng trường, tôi đã thấy mẹ tôi đang đứng chờ tự bao giờ. Mẹ tôi âu yếm hỏi: “Hôm nay con có ngoan với cô giáo không?” Tôi không nói gì mà chỉ cười chúm chím với mẹ. Lúc đó, thoáng bắt gặp cô giáo đang đi về phía mình, tôi vội vàng nép sau lưng mẹ. Tôi cũng không hiểu mình định trốn cô vì sợ hay rụt rè. Mẹ và cô giáo nói chuyện thật lâu. Tôi không nghe mẹ và cô giáo nói gì nhưng sao cô cứ tôi cười hoài.

-Cô giáo nói con còn hơi rụt rè.

Mẹ cười và xoa đầu tôi: – Nhưng cô giáo khen con ngoan.

Hôm ấy, con đường từ trường về nhà không còn xa lạ với tôi nữa mà ngược lại, nó trở nên hết sức gần gũi. Ngày đến trường đầu tiên của tôi xem như tốt đẹp, ba mẹ tôi cũng rất hài lòng về tôi. Tôi không còn ý định “hổng thèm học” nữa, mà xem việc học như một trò chơi thú vị và hấp dẫn. Và cũng từ đó, tôi đã chữa được bệnh nhút nhát. Đối với bạn bè, tôi không còn xa lạ như trước nữa. Những ngày bị bệnh phải nghỉ học xa bạn, xa cô, tôi cứ thầm mong đến ngày được đến trường trở lại. Tôi xem mái trường, lớp học như gia đình thứ hai của mình.

Vậy mới đó mà đã bốn năm trôi qua rồi, những thầy cô, những bạn mới nhưng trong trí nhớ tôi vẫn không bao giờ quên cái buổi đầu tiên đi học ấy với lời hát ngọt ngào:

Loading...

“Mẹ của em ở trường

Là cô giáo mến thương…”