Em hãy bày tỏ tình cảm của mình dành cho người cha thân yêu.

Đánh giá bài viết

Đề bài: Em hãy bày tỏ tình cảm của mình dành cho người cha thân yêu.

Loading...

Trên thế giới này, không ít con người không được sống trong tình yêu thương của bố mẹ, được sống trong một gia đình, trong một tổ ấm. Và cũng thật bất hạnh thay cho những gia đình, những tổ ấm không còn hay không có dáng vẻ của người cha, cũng giống như một ngôi nhà mất đi trụ cột chính.

Tạo hoá đã ban cho con người một cuộc sống thật hạnh phúc, có cha và mẹ ở bên, cùng sống trong tổ ấm. Không gia đình nào có thể có sự hạnh phúc thật sự nếu thiếu vắng người cha, thiếu vắng một trụ cột của gia đình. Cha không phải là lời nói dịu ngọt, hay những cử chỉ yêu thương, cũng không phải là lời ru nhẹ nhàng mà cha chính là chỗ dựa tuy vô hình nhưng vững vàng và chắc chắn nhất trong cuộc đời mỗi con người.

Chúng ta đều biết trong cuộc sống xã hội văn minh và sầm uất này ta không thể sống vui vẻ, sung sướng nếu ta mất đi một chỗ dựa, mất đi một người cha, người mà ta hằng yêu quý. Liệu ai có thể cho ta sự tự tin và nghị lực, sự rắn rỏi và can đảm? Ai có thể cho ta ngồi trên đôi vai cứng cáp ngắm bầu trời cao vợi dù ngày ngày vất vả, cực nhọc vì ta? Chắc hẳn câu trả lời không thể nào khác: cha .

Tạo hoá không ban cho cha một bàn tay búp măng, mịn màng, trắng muốt. Những điều ta thấy ở cha chỉ là một bàn tay thô ráp, những ngón tay chai lại vì cực nhọc vất vả. Tạo hoá lấy đi của người cha đôi bờ vai tròn lẳn mà thay vào đó là đôi vai rộng và cứng cáp. Nếu không có bàn tay thô ráp ấy liệu ai sẽ là người nâng ta lên cổ, ai có thể làm việc cật lực vì cuộc sống của ta? Sẽ chẳng ai cho ta trèo lên cổ nếu đôi bờ vai của cha biến mất. Có rất nhiều gia đình đã không còn bóng dáng người cha, chiến tranh, bệnh tật hay sự bất hoà đã cướp đi những người cha đó. Mất đi người cha, dù biết nỗi đau đớn sẽ nguôi ngoai dần nhưng cuộc sống của người đó sẽ mất đi một bờ vai vững chắc để tựa mỗi khi mệt mỏi, mất đi một bàn tay kéo ta ra khỏi sự nản lòng, nhụt chí. Mất cha là mất đi một sự bảo vệ, mất một đôi cánh cho ta bay vào cuộc đời, có thể rằng cuộc sống rồi sẽ cho ta những niềm vui mới, nhưng nỗi nhớ nhung và sự hồi tưởng sẽ như những cây kim đâm vào lòng ta đau nhói, để lại cho ta những vết sẹo chẳng lành.

Ta sẽ luôn phải sống tốt, phải cố gắng vươn lên trong cuộc sống nhưng hãy luôn nhớ rằng phía sau gia đình và cả cha đang ngày ngày lao động vì ta, ngày ngày mệt mỏi vì ta, vì người mà họ hằng yêu quý.

Hãy sống sao cho tình thương và sự yêu quý của cha không bao giờ bị lãng phí và sẽ không bao giờ bị quên lãng.

Loading...