Cảm nhận của em về cuộc chia ly ngày cuối cấp.

Đánh giá bài viết

Đề bài: Cảm nhận của em về cuộc chia ly ngày cuối cấp.

Loading...

Tiếng ve cất lên rả rích giữa trưa hè oi ả. Sao hè năm nay buồn đến thế! Cái thời gian đánh dấu bước ngoặt của cuộc đời tôi, cái ngày tôi chia tay bạn bè, thầy cô Tiểu học để bước sang một môi trường mới, thế giới mới.

Hình ảnh của cuộc chia tay đầy nước mắt, những giọt nước mắt vô tư của lũ học trò nhỏ chúng tôi, tràn đầy tiếng cười chứ có ai ngờ sẽ có những giọt nước mắt vào phút cuối cùng. Bánh kẹo của buổi liên hoan cuối năm vẫn đầy nguyên trên đĩa, chẳng ai muốn ăn, bởi chúng tôi vẫn cố tranh thử từng phút, từng giây để được bên nhau vui cười, kể cho nhau nghe những câu chuyện vui, ôn lại những kỉ niệm và cùng nhau viết những trang lưu bút. Ngày hôm ấy, cô giáo cũng như hoà đồng vào với lũ học trò nghịch ngợm chúng tôi, cùng chúng tôi ca hát, tham gia những trò chơi và viết lưu bút cho chúng tôi. Trong cái khoảnh khắc ấy, tôi thấy thời gian như chậm lại, và có có lẽ không phải riêng tôi mà trong lớp ai cũng mong như vậy, chẳng ai muốn nghĩ tới phút chia li. Nhưng cuộc đời là thế, hợp rồi tan là chuyện vô cùng bình thường nhưng ai mà biết được cái giây phút ấy lại làm cho người ta lưu luyến đến vậy!

Từng trang lưu bút dày thêm. Đúng là đến khi chia tay mới biết thấm thía hai chữ bạn bè, hai chữ thầy cô. Trong suốt thời gian học với nhau, chúng tôi vô tư đến lạ! Hờn dỗi vu vơ, trách móc nhau chỉ vì những lí do cỏn con để rồi cái ngày chia li lại lưu luyến, tiếc nuối.

Bước ra khỏi cửa lớp, tiếng khóc bỗng vang lên bước chân ai cũng như khựng lại không nỡ bước tiếp. Vẫn hàng cây ấy, ghế đá ấy, dãy phòng học đã ngả màu sơn, suốt năm năm gắn bó, tôi thật thật không đành rời xa.

Tiếng ve bỗng thôi cất lên trong những vòm lá, gió thôi không thổi để những chiếc lá vàng thôi không xào xạc dưới chân lũ học trò chúng tôi. Sao mà buồn, mà thương đến thế!

Dù buồn, dù tiếc nhưng ai cũng có một bước đi riêng, một con đường mà bản thân tự lựa chọn, chúng tôi phải chia tay nhau thật rồi!

Giờ đây từng ngón tay lật từng trang lưu bút, tôi không khỏi chạnh lòng khi nghĩ đến giờ phút chia ly hôm ấy:

Màu hoa phượng mang đến phút chia li

Loading...

Trang lưu bút học trò viết còn đó

Ép trong trang vỏ bông phượng nho nhỏ

 Để âm thầm nhớ những phút bên nhau.

Những dòng thơ mà bạn bè viết cho tôi ngày hôm ấy dường như vẫn tươi màu mực tím. Những dòng khích lệ động viên của cô vẫn ướt giọt nước mắt của nỗi buồn chia li. Tôi làm sao quên được cái ngày tôi chia tay bè bạn, thầy cô, cái ngày ngoái lại nhìn ngôi trường cũ lần cuối, phượng thả hoa cuốn theo bước chân mà bờ mi đẫm nước mắt.